Từ lúc cưới vợ, nhiều người không còn nhớ gì về quá khứ
Từ lúc cưới vợ, nhiều người không còn nhớ gì về quá khứ
(Và vì sao mất ký ức là dấu hiệu của việc
mất gốc)
Có một hiện tượng rất lạ mà nếu không để ý, người ta sẽ
tưởng là bình thường.
Đó là:
nhiều người sống càng lâu, càng không nhớ gì nữa.
Không nhớ chuyện vui.
Không nhớ chuyện buồn.
Không nhớ mối liên kết với ông bà, anh em, họ hàng.
Không phải vì già.
Không phải vì bệnh.
Mà vì trong đầu họ không còn chỗ trống.
1. Não không rảnh thì ký ức không có chỗ ở
Phần lớn mọi người bây giờ:
- Mở
mắt ra là nghĩ tới hiện tại
- Chưa
xong việc này đã lo chuyện ngày mai
Hiện tại đè.
Tương lai đè.
Quá khứ không giúp trả tiền nên bị gạt qua một bên.
Không phải họ không muốn nhớ,
mà là không được phép nhớ.
Muốn nhớ, phải có vài giây rảnh trong đầu.
Mà đời sống hiện tại thì không cho rảnh.
2. Đặc biệt là từ lúc… cưới vợ
Nói cho vui nhưng rất thật:
từ lúc cưới vợ, đàn ông mất quyền sống chậm.
Trước đó:
- Buồn
thì ngồi nhớ chuyện cũ
- Rảnh
thì nghĩ linh tinh
- Đêm
khuya còn tua lại mấy đoạn đời
Sau khi cưới:
- Tiền
- Trách
nhiệm
- Gia
đình
- Nghĩa
vụ
Não chuyển sang chế độ quản trị, không còn chế
độ hoài niệm.
Ký ức không chết.
Chỉ là bị đè xuống đáy ưu tiên.
3. Vì sao nhiều người nói: “Nghĩ về quá khứ mệt đầu”?
Câu này nghe rất nhiều.
Nhưng thực ra, quá khứ không làm ai mệt.
Quá khứ giống như một bộ phim mình đã xem rồi.
Có ai kể lại bộ phim mình vừa xem mà thấy nặng đầu đâu?
Chỉ mệt khi:
- Mình
vẫn đang đóng vai trong phim
- Chưa
chịu bước ra làm khán giả
Người ngồi ngoài rạp:
- Kể
cảnh buồn cũng không gục
- Nhắc
cảnh dở cũng chỉ cười
Quá khứ chỉ mệt với người chưa chịu rời vai.
4. Mất kết nối người thân không phải vì vô
tâm, mà vì không còn nhớ
Khi ký ức mờ đi:
- Người
thân trở thành “người quen”
- Họ
hàng thành “người từng gặp”
Không ghét.
Không thương.
Chỉ… không còn cảm giác.
Quan hệ không chết vì mâu thuẫn,
mà chết vì không còn ký ức chung mới.
5. Mất quá khứ = mất gốc
Mất gốc không phải là:
- Không
về quê
- Không
giỗ chạp
- Không
giữ hình thức
Mất gốc là:
không còn sợi dây tinh thần nối mình với
trước đó
Giống như thả một con diều mà bị đứt dây.
Không phải bay cao.
Mà là bay vô định.
6. “Mất gốc thì lập nhánh khác” – nghe hay
nhưng sai
Có người nói:
“Mất gốc thì lập nhánh khác của dòng họ.”
Nghe rất hiện đại.
Nhưng sai ngay từ gốc.
Nhánh không tự mọc khi rễ đã chết.
Không có ký ức, không có điểm neo, thì lấy gì truyền lại?
Và chỉ cần hỏi một câu là đủ:
Bản thân người lập nhánh đã mất gốc, thì lấy
gì đảm bảo khi mình chết đi, con cháu còn biết neo với nhau?
Không cần phản biện thêm.
Câu đó nói xong, người ta chỉ có thể im và gật.
7. Đoàn kết không tự sinh ra
Con cháu:
- Không
tự nhiên thương nhau
- Không
tự nhiên giữ họ
- Không
tự nhiên nhớ nguồn
Mọi thứ đều cần một thế hệ làm điểm neo.
Nếu thế hệ đó:
- Không
nhớ
- Không
kể
- Không
giữ
thì đời sau mỗi đứa là một con diều riêng, bay
một hướng.
8. Điều nguy hiểm nhất không phải là quên người khác
Mà là quên mình đã từng là ai.
Khi quá khứ bị xoá sạch:
- Không
còn nền để so
- Không
còn lý do để hiểu
- Không
còn gốc để đứng
Sống được.
Làm việc được.
Nhưng sống phẳng.
9. Ký ức không cần nhiều, chỉ cần được giữ
Không cần lúc nào cũng nhớ.
Không cần ôm mãi.
Chỉ cần:
- Một
sợi dây
- Một
câu chuyện được kể lại
- Một
lần dừng để nhìn về sau lưng
Vậy là đủ để không bay lạc.
Đôi khi không phải con người quên quá khứ.
Mà là cuộc sống hiện tại không cho họ cơ hội nhớ.
Và khi không còn nhớ,
người ta bắt đầu mất gốc lúc nào không hay.
Bài viết là một sự nhìn nhận của KhaBi qua nhiều năm nhiều sự trải. Hãy chia sẻ ý kiến của bạn ở dưới bài viết để chúng tôi có những góc nhìn đa chiều hơn. Mọi ý kiến đóng góp của bạn luôn được đón nhận.

Chủ thớt có thể viết bài dễ hiểu hơn 1 chút , theo như mình khái niệm thì hơi cao siêu , nếu như đọc mà ko ngẫm thì chỉ là gây tiếng cười và hiểu ko nhiều
Trả lờiXóaCảm ơn ý kiến đóng góp của bạn. Mình sẽ cố gắng truyền tải nội dung dễ hiểu nhất. Mong bạn theo dõi và đóng góp thêm ý kiến cho những bài viết tiếp theo nhé!
Xóa